Phân tích đoạn trích Đánh nhau với cối xay gió của nhà văn Xét-van-tét

Phân tích đoạn trích Đánh nhau với cối xay gió của nhà văn Xét-van-tét

Hướng dẫn

Loading...

A. Những điểm cơ bản cần chú ý khi phân tích đoạn trích

Là một đoạn trích mang phong cách hài hước, châm biếm thói bắt chước đến độ mù quáng của nhân vật chính Đôn-ki-hô-tê.

Gợi ý phân tích bài văn:

– Trước khi đánh nhau: Xan-chô cảnh báo đó là “những cối xay gió chứ không phải là bọn khổng lồ”.

– Trong khi đánh nhau: Đôn-ki-hô-tê và con ngựa Rô-xi-nan-tê đều bị thương.

– Sau khi đánh nhau: Hai thầy trò bàn chuyện về tính cách của hiệp sĩ, chuyện ăn và chuyện ngủ.

Năm sự việc chủ yếu thì sự việc 1 được thể hiện ở đoạn 1; sự việc 2 ở đoạn 2; 3 sự việc còn lại ở đoạn 3.

+ Về Xéc-van-tét, họ tên đầy đủ của ông là Miguel de Cervantes, sinh năm 1547 tại Alcalá de Henares, và mất năm 1616 tại Madrid, Tây Ban Nha.

B. Phân tích nội dung đoạn trích Đánh nhau với cối xay gió

I. Nhắc đến các nhà văn cổ điển Tây Ban Nha người đọc thường nhớ đến Xéc-van-tét, người xuất thân từ gia đình quý phái nhưng nghèo, học đại học được ít lâu rồi bắt đầu cuộc đời ba chìm bảy nổi, sau đó vào quân đội. Trong một trận thủy chiến, Xéc-van-tét bị mất cánh tay trái và bị bắt làm tù binh 5 năm ở An-giê (Alger). Năm 1580, ông ra tù, lấy vợ, sống trong lao đao nghèo khổ. Dù có hoạt động văn nghệ nhưng chưa nổi tiếng. Mãi cho đến năm 1605, khi phần 1 của bộ tiểu thuyết Đôn-ki-hô-tê, nhà quý tộc tài ba xứ Man-cha ra đời, Xéc-van-tét mới được độc giả Tây Ban Nha hoan nghênh vì phản ánh đúng tâm trạng của người dân đương thời – tâm trạng không còn tin tưởng vào đạo lý của tầng lớp hiệp sĩ vốn đã được một số tiểu thuyết gia đương thời đề cao trong tác phẩm của họ. Sau đó, Đôn-ki-hô-tê trở thành một tác phẩm mẫu mực của trào lưu hiện thực.

II. Xéc-van-tét kể chuyện Đôn-ki-hô-tê, một lão quý tộc nghèo, người cao và gầy, rất mê đọc truyện hiệp sĩ nên muốn trở thành người tìm diệt lũ gian tà, cứu người lương thiện, Với đồ binh giáo cũ, lão mặc vào người, phong cho người phụ nữ mà lão thầm yêu là công nương Đuyn-xi-nê-a, con ngựa gầy Rô-xi-nan-tê là chiến mã. Lão cưỡi lên mình ngựa cùng với giám mã Xan-chô Pan-xa béo lùn cưỡi trên lưng lừa ra đi. Sau những thất bại ê chề, lão ốm nặng. Lão nhận ra sự mù quáng cố chấp của mình khi tin vào những nhân vật hiệp sĩ trong tiểu thuyết Lão viết di chốc và qua đời.

Đoạn trích kể lại sự việc Đôn-ki-hô-tê cùng với Xan-chô Pan-cha trên con đường hành hiệp “Chợt hai thầy trò phắt hiện có ba bốn chục cối xay gió giữa đồng”. Nhà văn giới thiệu sự vật chính mà ít người dân Tây Ban Nha không biết đến để dẫn đến sự việc đánh nhau. Chính sự vật và việc giúp người đọc nhận ra tính cách của nhân vật. Khi phát hiện ra sự vật “chiếc cối xay gió”, Đôn-ki-hô-tê và Xan-chô Pan-xa đã biểu hiện tính cách tương phản một cách rõ ràng giữa hai người, trong đó có cả mặt tốt lẫn mặt hạn chế. Mặt hạn chế của Đôn-ki-hô-tê là không biết phân biệt, cứ cho những chiếc cối xay gió là “ba bốn chục tên khủng lồ ghê gớm”, “cánh tay chứng dài ngoẵng, có đứa, cánh tay dài tới hai dặm”. Khi được Xan-chô Pan-xa giải thích từng chi tiết về chiếc cối xay gió một cách rõ ràng, lão hiệp sĩ Đôn-ki-hô-tê vẫn không tin, chê người hầu cận mình là kẻ chẳng thành thạo gì về những chuyện phiêu lưu. Ở xứ sở mà bất cứ ai cũng biết cối xay gió thì lẽ nào Đôn-ki-hô-tê lại không biết? Có lẽ vì Đôn-ki-hô-tê bị ám ảnh bởi chuyện hành hiệp giang hồ, bị ám ảnh bởi lỷ tưởng hiệp sĩ nên chẳng quan tâm tới lời can của Xan-chô. Ngay cả khi bị “gió làm cánh quại quay tít khiến ngọn giáo gãy tan tành, kéo theo cả ngựa và người ngã võng ra xa”, thay vì tỉnh ngộ vì đã đụng vào sự thật thì Đôn-ki-hô-tê lại biện luận và cho rằng pháp sư Phơ-rê-xtôn là kẻ đánh cắp sách vẽ, “bây giờ lại biến những tên khổng lồ kia thành cối xay gió để tước đi của ta niềm vinh quang đánh bại chúng, vì lão thâm thà ta lắm cơ”.

Không tỉnh táo để phân biệt thật – giả, không chịu chữa vết thương khi bị “những tên khổng lồ… cối xay gió” đánh cho “không cựa quậy” được, Đôn-ki-hô-tê còn cho người hầu biết “và ta không kêu đau là vì các hiệp sĩ giang hồ có bị thương thế nào cũng không được rên rỉ, dù xổ cả gan ruột ra ngoài”. Tới giờ ăn thì cho rằng lúc này chưa cần ăn; tới giờ ngủ thì Đôn- ki-hô-tê “bắt chước những hiệp sĩ lão từng đọc trong sách thức trắng nhiều đêm ròng… nhớ tới tình nương” là “cũng đủ no rồi”. Tại sao Đôn-ki-hô-tê lại có những quyết định như thế? Chẳng lẽ lão không nhận ra việc điều trị vết thương, ãn uống, nghỉ ngơi là việc tối cần để giữ gìn sức khỏe trên đường hành hiệp? Chĩ có thể nói rằng lão tin và bắt chước các nhân vật trong tiểu thuyết hiệp sĩ đến mê muội. Ấy là mặt hạn chế của Đôn-ki-hô- tê mà Xéc-van-tét đã miêu tả để vừa châm biếm các nhà viết tiểu thuyết hiệp sĩ vừa diễu cợt những ai chĩ biết bắt chước các nhân vật trong sách một cách máy móc, đần độn.

Tuy vậy, Đôn-ki-hô-tê cũng có mặt tốt. Trước hết là động cơ thúc đẩy lão hành hiệp giang hồ. Đời vẫn còn nhiều kẻ ác, xấu xa như lão pháp sư chẳng hạn nên Đôn-ki-hô-tê quyết trở thành hiệp sĩ là để “quét sạch cái giống xấu xa này khỏi mặt đất”. Và khi đã quyết định, Đôn-ki-hô-tê kiên quyết làm, không sợ chết. Khi bị thương, Đôn-ki-hô-tê vẫn giữ chí khí của người hiệp sĩ là không rên ri kêu than. 

Trong lúc đó nhân vật giám mã Xan-chô Pan-xa thì có tính cách ngược lại. Mặt tốt của anh ta là sáng suốt, biết phần biệt thật – giả, đúng – sai, biết nhắc chủ việc không nên làm, biết coi trọng chuyện ăn ngủ… Nhưng Xan-chô Pan- xa lại thiếu tính kiên quyết, luôn luôn thủ phận mình là một người hầu nên chỉ biết nghe lời. Và điều tệ hại hơn hết là không kiên quyết buộc chủ của mình chữa trị vết thương. Một điều xấu khác ở nhân vật này là “cảm thấy cái nghề đi tìm kiếm chuyện phiêu lưu này dù có nguy hiểm đến đâu cũng chẳng vất vả gì mà lại thoải mái nữa là khác”. Chính vì quan niệm sống như vậy nên khi được chủ cho phép thì Xan-chô vừa ăn vừa uống rượu một cách ung lung. Và khi “dạ dày no căng toàn là rượu thịt, bác ngủ một mạch”, rồi lại lo lắng, buồn rầu “vì xem chừng trên quãng đường này khó đào đâu ra ngay rượu” để đổ vào cái bầu mà anh ta đã uống cạn.

III. Câu chuyện hiệp sĩ Đôn-ki-hô-tê đánh nhau với cối xay gió được kể lại trong đoạn trích chấm dứt ở đó, vào buổi sáng chim hót líu lo đón mừng một ngày mới. Hai nhân vật tương phản từ hình dáng đến tính cách. Một kẻ thì quý phái nhưng gầy yếu, mê muội lại là hiệp sĩ, còn kẻ kia thì mập lùn, sáng suốt thì lại là người hầu. cả hai đã được ngòi bút Xéc-van- tét miêu tả bằng những chi tiết tương phản khá nực cười để trở thành cặp nhân vật bất hủ trong văn học Tây Ban Nha và thế giới.

Nguồn: Vietvanhoctro.com

Loading...
Content Protection by DMCA.com