Tưởng tượng 20 năm sau về thăm lại trường cũ.

Đề bài: Tưởng tượng 20 năm sau về thăm lại trường cũ.

Hướng dẫn

Loading...

Đã 20 năm rồi, nay tôi mới có dịp về thăm quê. Đi qua trường cũ, tôi thấy xúc động bùi ngùi, bao nhiêu kỉ niệm lại ùa về trong tôi, Hòa mình với những kỉ niệm, toi rảo bước vào trường trong tư thế của đứa trẻ cách đấy 20 năm.

Tôi trở về mái trường xưa vào một ngày tuyệt đẹp. Trên sân trường quen thuộc ngày nào, cây phượng vĩ ở góc sân vẫn còn đây, nhưng nó đã to lớn hơn rất nhiều, nó cũng có vẻ hân hoan chào đón tôi trở về trường. Lúc này trong lòng tôi dâng lên một niềm xúc động. Cảnh trường đổi khác đi nhiều, cổng trường được làm lại, hai cửa sắt to, đồ sộ trông bề thế hơn xưa. Sân trường được tráng bê tông sạch đẹp. Tôi bước vào bên trong, mong tìm lại những kỉ niệm của một thời cắp sách đến trường.

Nhìn vòng quanh một lượt, tôi thấy hàng ghế đá vẫn còn, hàng cây xanh vẫn đứng đấy, những cây xà cừ đã lớn hơn nhiều, có cây đã già đi, chúng tôi nghe đâu đó có mùi hương quen thuộc – mùi hương của hoa sữa đang phảng phất trước các lớp học. Nhớ quá cái mùi hoa sữa thân thương ấy, cái mùi hương làm chúng tôi mê mẩn và sảng khoái tinh thần trong mỗi giờ học. Phòng học được nâng cấp, quét vôi màu vàng nhạt. Nhìn các em nhỏ đang nô đùa trong sân trường làm tôi nhớ quá những ngày niên thiếu. Nhìn lớn học, tôi nhớ tiếng giảng bài ấm áp của thầy cô, nhớ từng lời dạy bảo của thầy cô đối với mình. Nhìn trường lớp khang trang, các phòng chức năng được xây dựng, chúng tôi thật vui sướng. Tôi vào văn phòng thăm các thầy cô giáo. Thầy giáo cũ vẫn còn, một số thầy cô đã nghỉ hưu hoặc chuyển đi công tác trường khác. Thầy trò gặp nhau, vui mừng khôn xiết. Những tiếng "Chào thầy ạ!", "Chào thầy ạ!" tiếp nối nhau. Thầy giáo đưa tay nắm lấy tay tôi. Ôi, bàn tay gầy guộc đã bao năm dẫn dắt học trò chúng tôi đi đến bến bờ, các thầy cô đã lái con đò đưa chúng tôi cập bến vinh quang. Rõ ràng, đám học trò cũ chúng tôi ai cũng thấy thế, ai cũng muốn được học với các thầy thêm nữa.

Sau cuộc gặp gỡ với thầy cô giáo, chúng tôi đi dạo một vòng xung quanh trường như dạo lại bài hát tuổi học trò, ai cũng tìm thấy những kỉ niệm xưa. Tôi đến phòng bảo vệ thăm bác Tám,. Bác vẫn vui tính như trước nhưng trông bác đã già đi, bác cháu chúng tôi ngồi trò chuyện một hồi lâu thật vui vẻ.

Chuyến về thăm quê thật ý nghia, tôi được về thăm lại trường xưa, được sống lại 20 năm về trước. Gặp thầy gặp bạn, tôi xúc động vô cùng. Cảnh trường tuy co nhiều thay đổi nhưng chúng không làm tôi quên được những kỉ niệm tại mái trường thân yêu của mình.

Nguồn: Vietvanhoctro.com

Loading...
Content Protection by DMCA.com