Thế nhưng, tính tình của họ lại rất khác nhau: người anh thì lười biếng, ham chơi, mọi việc nặng nhọc đều đổ lên vai người em hiền lành và siêng năng. Dù vất vả, người em vẫn không một lời than phiền.
Khi lớn lên, người anh muốn cưới vợ nên đòi chia gia tài. Vì tham lam và gian xảo, anh ta tìm cách chiếm hết nhà cửa, trâu bò và của cải, chỉ để lại cho người em một túp lều nhỏ xiêu vẹo cùng một mảnh vườn có cây khế. Mặc kệ em mình nghèo khổ, người anh sống sung sướng với phần lớn tài sản.
Thế rồi, vào một năm nọ, cây khế trong vườn người em bỗng trĩu quả vàng ươm, mùi thơm ngào ngạt. Người em mừng rỡ, hy vọng bán khế đổi lấy ít gạo. Nhưng một hôm, từ đâu bay đến một con chim to lớn, đậu xuống ăn hết những quả khế chín.
Người em buồn bã chạy ra than thở: “Chim ơi, ta chỉ có mỗi cây khế này để sống, nếu chim ăn hết thì ta biết lấy gì để đổi gạo?”. Lạ thay, chim khổng lồ quay lại nói: “Ăn một quả, trả một cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng.”
Ban đầu, người em còn ngạc nhiên, nhưng rồi cũng làm theo lời chim, may một chiếc túi đúng ba gang tay. Quả nhiên, hôm sau chim trở lại, cõng người em bay đi thật xa tới một hòn đảo đầy châu báu. Người em chỉ lấy vừa đủ đầy túi rồi xin trở về. Nhờ vậy, từ đó cậu sống đàng hoàng, không còn khổ cực.
Người anh nghe chuyện, nổi lòng tham, bèn dụ người em đổi lại tài sản, lấy lại cây khế. Ít lâu sau, chim thần lại đến. Người anh cũng bắt chước may túi chín gang. Tới đảo, anh ta hốt hết vàng bạc nhét vào đầy túi. Trên đường về, chim bay nặng nề, chim đuối sức, nghiêng cánh, người anh cùng túi vàng rơi tõm xuống biển, mất tích mãi mãi.





