Tao đọc nhiều về mấy người cứ phân vân mãi không biết mình là nam cao hay nam trung (kể cả sau khi học thanh nhạc cả đống). Có mấy người thì chả cần phải lăn tăn gì. Tao thì dễ dàng được chẩn đoán (nếu gọi thế cho oách) là nam cao. Nghĩa là giọng tao cao hơn giọng đàn ông bình thường thôi, người ta bảo thế.
Tao cứ nghĩ mãi về câu “đa số đàn ông là nam trung”. Theo tao thì nam cao là giọng cao hơn, còn nam trung là giọng không cao bằng.
Nhưng có ông nam trung chuyên nghiệp bảo tao rằng giọng hát tự nhiên (và có lẽ cả giọng nói) của nam cao và nam trung chả khác nhau là mấy.
Điều này có nghĩa là bạn không thể nghe ra ai là nam cao hay nam trung trừ khi người đó được đào tạo bài bản. Tao thì hồi xưa được gọi là nam cao ngay từ đầu, nhưng có lẽ tao là ngoại lệ.
Có thể vì tao không có giọng trầm như đàn ông bình thường. Tao vật lộn với nốt Bb2 lắm. Lúc bắt đầu học thanh nhạc, tao hát Bài Ca Giáng Sinh ở cung C trưởng. Đa số đàn ông chắc sẽ muốn hát ở cung A trưởng.
Vậy thì mình có thể nói gì về sự khác biệt giữa nam trung và nam cao? Có người bảo nam trung hát tốt ở quãng trầm hơn, còn nam cao hát tốt ở quãng cao hơn một chút. Tao thì không biết có đúng không nữa.
Tao muốn nói cho thực tế nhé. Nam cao và nam trung có thực sự giống nhau đến thế không nếu chưa được đào tạo?
Tao rất thích câu nói của Russel Oberlin về giọng hát của ông ấy. Ông ấy bảo nam cao thường có nốt trầm hay, nhưng ông ấy thì không. Đó là một người đã được đào tạo thành nam cao trữ tình trước khi hát nam cao chuyển giọng.
Vậy thì quãng dễ hát nhất của nam trung và nam cao thường giống nhau à? Vậy thì quãng C3-C4 là quãng dễ hát nhất với hầu hết nam cao và nam trung?