Tao chưa từng buồn đến thế vì cái chết của một người xa lạ bao giờ. Cảm giác như bị phản bội khi phát hiện ra nghệ sĩ tài năng nhất mà tao từng nghe, rồi lại biết anh ấy đã chết, thật là quá vô lý đến mức không thể tin nổi.
Đến giờ, tao vẫn chưa thấy một nhạc sĩ nào có thể làm yên lặng cả một căn phòng chỉ với cây đàn guitar điện và giọng hát của họ. Tao không nghĩ có người lạ nào trên đời có thể bước vào một nơi ngẫu nhiên, chơi và hát, kéo dài một bài hát hơn 10 phút và làm họ bị cuốn hút, trừ khi đó là một ngôi sao nổi tiếng. Nhưng Jeff thì không. Đó là lý do tại sao những bản thu âm không chính thức và live của anh ấy khi solo lại hấp dẫn tao đến thế. Ai đ*m nào lại có thể làm được cái này? bây giờ?
Live at Sin-é nghe mà tức cười nếu mà nghĩ lại. Ở đó có một người đàn ông “vô danh” chơi cây đàn fender của anh ấy và dùng giọng hát như thể nhiều nhạc cụ và hòa âm khác nhau, trong khi chơi những bài hát của riêng mình và cả những bản cover của các nghệ sĩ từ khắp nơi trên thế giới và bằng cách nào đó làm cho chúng trở nên độc đáo đến thế. Rồi mọi người sẽ kể với bạn bè và gia đình sau đó, “omg tụi tao vừa thấy anh chàng này chơi ở Sin-é, mày PHẢI đi xem anh ấy”. Hàng người xếp hàng dài ngoằn ngoèo chỉ để nghe người đàn ông có giọng hát như thiên thần này. Nói thật đi! Chuyện đó giờ không còn nữa rồi.
Thở dài. Thi thoảng tao lại bị cái mà tao và đứa bạn gọi là “hội chứng Jeff Buckley”, nghĩa là cần phải cảm nhận mạnh mẽ đến nỗi chỉ có Jeff mới có thể thỏa mãn được. Hôm nay tao đang bị cái hội chứng đó đây. R.I.P. Scotty 💔





