Tao thấy kiểu 80% bài hát bây giờ toàn nói về tình yêu lãng mạn ấy. Hoặc là kể về tình yêu tuyệt vời thế nào, hoặc là kể về chia tay đau khổ ra sao. Cũng có vài kiểu khác nữa nhưng nói chung là toàn mấy thứ cũ rích rồi. Nghe chán vl.
Đến cả mấy bài hát không chủ yếu nói về tình yêu cũng cố nhét nó vào để có cái kết happy ending hay gì đó. Hầu hết các thể loại nhạc đều thế, chắc chỉ trừ metal, EDM và mấy bài không lời thôi.
Tao hiểu rồi, khơi gợi cảm xúc là một trong những mục tiêu chính của âm nhạc (cá nhân tao chỉ “thích” một bài hát nếu tao có thể liên hệ với lời bài hát và ý nghĩa của nó) và tình yêu lãng mạn là thứ đầu tiên hiện lên trong đầu khi ai đó nhắc đến từ “cảm xúc”. Nhưng còn biết bao nhiêu cảm xúc khác hay những tình huống phức tạp mà bạn có thể viết thành bài hát: Bao giờ bạn nghĩ đến việc viết một bài hát về tình bạn thân thiết? Hay về gia đình? (ngoại trừ kiểu bố mẹ tao quá nghiêm khắc và không cho tao được là chính mình).
Ngay cả những khía cạnh và tình huống trong cuộc sống của bạn không liên quan đến người khác. Indie Rock có vẻ hiểu điều này ở một mức độ nào đó, nhiều bài hát của thể loại này nói về việc đối mặt với chính bản thân. Điều này khiến nó độc đáo và thú vị hơn nhiều so với các thể loại khác đối với tao.
Một chủ đề khác có thể là không tìm thấy tình yêu. Và tao không có ý là cuối cùng tìm thấy tình yêu đâu. Bài hát được phép có kết thúc buồn mà. Lil Nas X đã làm điều đó trong “That’s what I want” và nó hay tuyệt vời. Tao không biết nhiều nghệ sĩ có sợ điều đó hay họ chỉ đơn giản là không thấy được điều đó. Với tao thì rõ như ban ngày. Có thể tao thiên vị vì tao chưa từng có mối quan hệ nào. Có lẽ đó cũng là lý do tại sao những bài hát về tình yêu lại làm tao khó chịu đến thế ngay từ đầu.
Có ai thấy giống tao không?