1. Yếu điểm và điểm yếu khác nhau chỗ nào?
-
Điểm yếu: Là nhược điểm, khuyết điểm, là “cái dở”, là sở đoản.
-
Yếu điểm: Là điểm quan trọng nhất, là cái chính.
-
Từ điển – Lê Văn Đức ghi nhận với nghĩa “điểm chính, điểm cốt yếu”.
-
Từ điển mở – Hồ Ngọc Đức và Từ điển – Nguyễn Lân đều ghi nhận yếu: quan trọng; điểm: nơi, nghĩa là “chỗ quan trọng”.
-
Đại Từ điển Tiếng Việt ghi nhận với nghĩa “điểm quan trọng nhất, chính yếu nhất”.
-
Từ điển – Thanh Nghị, Từ điển – Khai Trí ghi nhận với nghĩa “điểm cốt yếu”, “chỗ cốt yếu”.
2. Tìm hiểu kỹ hơn về điểm yếu và yếu điểm
Cả “điểm yếu” lẫn “yếu điểm” đều có gốc Hán. Cụ thể như sau:
Điểm yếu
Yếu điểm
“Yếu” trong “điểm yếu” là một từ Việt gốc Hán, bắt nguồn ở một từ ghi bằng chữ [幼] mà âm Hán Việt hiện hành là ấu, có nghĩa là bé nhỏ, non nớt, trẻ con. “Điểm yếu” là một danh ngữ tạo ra theo cú pháp “xuôi” của tiếng Việt, đồng nghĩa với nhược điểm (nhược là yếu, như trong nhu nhược, nhược tiểu, bạc nhược…)
Còn “yếu” trong “yếu điểm” là một yếu tố Hán Việt chính danh nhưng lại không đủ tư cách của một từ độc lập mà chỉ là một hình vị phụ thuộc Chữ “yếu này” như các trường hợp: yếu nhân, yếu tố, chính yếu, chủ yếu, cương yếu, giản yếu, yếu địa, yếu lĩnh, yếu lược, hiểm yếu, kỷ yếu, tất yếu, thiết yếu, thứ yếu, toát yếu, trọng yếu, xung yếu…
Như vậy, chúng ta có thể kết luận dễ dàng rằng: Yếu điểm là điểm quan trọng, chứ không phải là điểm yếu. Trong yếu điểm thì điểm là trung tâm còn yếu chỉ dùng để thêm nghĩa cho nó mà thôi. Vậy yếu điểm là điểm quan trọng, không liên quan gì với điểm yếu. Một thông tin thú vị mà chuyên mục Hỏi đáp tiếng Nghệ tìm hiểu được, là chữ “yếu” này còn có một âm nữa là yêu như trong: yêu cầu, yêu sách… Yêu sách có một điệp thức là eo xách/sách, vẫn còn dùng trong phương ngữ Nam bộ. Hy vọng, qua bài viết ngắn này, bạn đọc sẽ biết được yếu điểm và điểm yếu khác nhau chỗ nào. Nếu còn thắc mắc bạn hãy nhắn tin cho chúng tôi qua Facebook tiếng Nghệ nhé!
Viết bởi www.nghengu.vn