1. PTBĐ chính: Biểu cảm
2. Thể thơ: thơ lục bát
3. Căn cứ: số tiếng ở từng cặp câu là 6-8, gieo vần chân và ngắt nhịp chẵn
4. Đề tài: Quê hương
6.
– Điệp cấu trúc: “Quê hương là”
– Nhân hóa:”Quê hương mang nặng nghĩa tình”
– So sánh: “Quê hương là những cơn mưa”, “Quê hương là những hàng dừa ven kinh”, “Quê hương là tiếng sáo diều”, “Quê hương là một góc trời tuổi thơ”, “Quê hương là phiên chợ quê”, “Quê hương là một tiếng gà”, “Quê hương là dáng mẹ yêu”, “Quê hương là cánh đồng vàng”
7.Tác dụng :
– Dùng các hình ảnh so sánh độc đáo, gần gũi, thân quen để làm hình ảnh quê hương thêm giá trị gợi hình, gợi cảm.
– Các hình ảnh nhân hóa làm tăng giá trị quê hương, làm cho quê hương như có hơi thở, tâm hồn.
– Phép điệp cấu trúc tạo tính nhịp điệu cho câu thơ, làm cho câu thơ trở nên linh hoạt hơn. Đồng thời nhấn mạnh những hình ảnh quê hương trong kí ức mỗi người.
→ Tất cả các biện pháp tu từ trên đã làm nổi bật lên tình cảm yêu quý, trân trọng dành cho quê hương trong lòng nhà thơ.
8.
– Hai câu thơ trên dù ngắn gọn nhưng vẫn biểu đạt được hết những điều mà tác giả muốn thể hiện. Hai câu thơ khắc họa rõ nét sự gần gũi mà thân quen, cái vẻ đẹp đơn sơ, mộc mạc, cái giản dị mà thân thuộc nơi chốn quê hương.
– Và qua đó có thể thấy tình yêu sâu đậm, tha thiết của tác giả đối với quê hương mình chỉ với hai dòng thơ ngắn ngủn.
9. Thông điệp: về tình yêu và kỉ niệm quê hương, tuổi thơ, và những trải nghiệm đáng nhớ. Bài thơ thể hiện sự kết nối chặt chẽ giữa con người và quê hương, nơi mình trong mình những vẻ đẹp và tình cảm sâu sắc. Qua bài thơ, người viết muốn truyền tải thông điệp về tầm quan trọng của việc giữ gìn kí ức quê hương và tuổi thơ trong trái tim mỗi người.