Tớ đọc vài bài báo nói về việc người tự kỷ có thể cảm thấy vui hơn người thường (NTs) với nhiều thứ, và dễ bị cuốn vào, mê mẩn những thứ đó, và điều đó làm chúng ta rất hạnh phúc. Điều này rất đúng với tớ vì tớ cũng hay bị cuốn vào nhiều thứ, thường là phim truyền hình, nhưng cũng có phim điện ảnh, sách, diễn viên, nhạc nữa. Còn nhiều thứ khác nữa nhưng bài này chủ yếu nói về mảng này thôi.
Tớ được chẩn đoán muộn, và hôm nay nó làm tớ nghĩ về việc mình hào hứng thế nào khi được khoe với ai đó về một bộ phim truyền hình mà mình đang mê, nhất là những bộ phim mà tớ đã yêu thích từ hồi còn là teen. Nhưng rồi tớ nhận ra mình không nhận lại được niềm vui từ người khác. Họ cũng thích, nhưng không giống nhau. Tớ thắc mắc không biết họ có thích không nữa ấy chứ, nhưng chính họ lại là người bảo “Bao giờ mình lại xem *** tiếp vậy? Tớ muốn xem tiếp xem sao”. Nhưng họ lại không muốn có một cuộc nói chuyện sâu hơn về phim.
Đôi khi họ bị sao lãng (không phải kiểu ADHD đâu, mà kiểu “mình có bỏ lỡ một chút cũng chẳng sao vì mình không bị cuốn vào như cậu” ấy). Tớ xem hết Buffy với một đứa bạn và nó cứ lấy điện thoại ra. Tớ nhìn xem nó có tin nhắn hay thông báo gì không, nhưng không, chỉ lướt Instagram thôi. Thế là tớ không thể nói về những gì đang diễn ra trong phim, vì nó chẳng xem phim gì cả. Và vì tớ biết những khoảnh khắc hay sắp đến nên tớ thấy căng thẳng. Nhưng nó lại không có phản ứng cảm xúc giống tớ. Tớ nghĩ không chỉ là về niềm vui đâu, mà còn là những cảm xúc khác nữa. Tớ cũng hay tưởng tượng lại các cảnh phim khi đang mơ mộng nữa.
Chả biết sao, nó làm tớ nhìn mọi thứ theo cách mới, và chấp nhận rằng chúng ta đều khác nhau và một số người chỉ đơn giản là không bị cuốn vào phim truyền hình như tớ, và điều đó không sao cả. Tớ cảm thấy mình cần một người bạn xem phim cùng có chung trải nghiệm với mình, vì lạ lắm, tớ thấy hơi cô đơn, dù đang giao tiếp đấy.
Viết dài hơn dự định rồi, lol. Mỗi khi tớ bắt đầu nói về trải nghiệm tự kỷ thì một đống thứ lại tuôn ra. Chỉ tò mò xem mọi người có đồng cảm không thôi, không cần lời khuyên đâu nha.