Nguyễn Thế Hoàng Linh là tác giả của tiểu thuyết “Chuyện của thiên tài”. Anh bỏ dở đại học để viết văn và đến năm 20 tuổi đã có khoảng 2000 bài thơ. Thơ của anh ngồ ngộ, nhiều khi tưởng như bỡn cợt nhưng ẩn chứa nhiều suy tư và triết lý. Anh là một tác giả quen thuộc với nhiều bạn đọc trẻ.
Mùa thu I trên những tầng không quạnh quẽ nơi mà không có chim bay gió nhớ nhịp mềm đôi cánh mặt trời buồn rụng chân tay nụ cười của ai vương đó vỡ thành từng giọt mưa hồng những chiếc lá vàng phơ phất được mưa dìm xuống mặt sông linh hồn bông sen tàn sớm nhập vào đôi mắt con đò lâng lâng dẫn đường lữ khách đi tìm nguồn cội tự do chú cá ngoi lên mặt nước đôi khi trốn khỏi bầy đàn chiếc cần câu vờ không thấy cũng đành mang tiếng dối gian vòm mây thôi không thở nữa vẫn trôi trôi mãi trôi hoài cái bóng vuốt ve gợn sóng tựa hồ dỗ nó nguôi ngoai đi qua thời yêu cổ tích mùa thu lặng lẽ trở về lúc trước nàng hay uống sữa bây giờ nàng nghiện cà phê 30.07.03
Em về trong mùa xa vắng
Em về trong mùa xa vắng Nắng run rẩy mãi khung trời Đổ lên môi cười chênh chếch Một làn hơi lạnh lả lơi Em về trong mùa xa vắng Như con chim én lạc đường Tôi ước mình là pho tượng Nằm trong vòm cánh du dương Em về trong mùa xa vắng Nhỏ nhoi như hạt bụi hồng Tôi ước mình là chiếc lá Hứng em kẻo sóng rợp sông Em về trong mùa xa vắng Trái cam chẳng ửng nổi vàng Không cay và không thấy đắng Chỉ như tôi lúc lang thang
Lời răn của Chúa khi sinh ra mỗi con người Chúa bảo mỗi bàn tay cần nắm một bàn tay cả loài người lần lượt làm theo ngay kẻ lấy bàn tay phải nắm lấy bàn tay trái kẻ lấy bàn tay trái nắm lấy bàn tay phải Chúa thấy vậy lắc đầu ái ngại: Biết thế mình đừng bảo cho xong. Một người nhận xét: Cuộc đời đức Chúa thật long đong!
Ngô nghê Thoảng nhìn màu mắt em là anh biết thu về làm sao em giấu được một sắc buồn ngô nghê





