Đầu tiên, mọi sợi dây đều dẫn điện. Điện áp chỉ là thế năng, còn dòng điện là thứ chạy qua. Đôi khi là lượng lớn, đôi khi chỉ là tín hiệu nhỏ xíu.
Thứ hai, dây nhà ở không chỉ có loại nhiều sợi. Tớ ở Châu Âu, và chưa từng dùng loại dây một sợi nào trong lắp đặt trong nhà, toàn dùng loại đặc thôi. Nên, đó không phải là quy tắc.
Giờ, dây nhiều sợi (nhiều sợi nhỏ bên trong) có hai ưu điểm lớn, chúng mềm dẻo, và ít bị hư hại khi uốn cong hơn nhiều. Hãy tưởng tượng một thanh đồng đặc. Tưởng tượng bạn uốn nó, và phần giữa vẫn giữ nguyên chiều dài, nên bán kính trong của chỗ uốn phải bị nén lại, và bán kính ngoài phải giãn ra để giữ được độ cong. Giờ, một trong những tính chất quan trọng (và xấu) của cả đồng và nhôm là chúng “cứng do biến dạng”. Việc di chuyển, giãn và nén này làm mỏi vật liệu đáng kể (gây ra các vết nứt nhỏ và điểm yếu, làm hỏng tính chất của vật liệu), nghĩa là đồng thường dễ gãy nếu bị uốn cong như vậy… Đó là vấn đề. Dây bị đứt thì không dẫn điện được gì, và tệ hơn nữa là nó có thể quá nóng và cháy. Nhiều sợi nhỏ giảm được lực căng này, vì dây phải di chuyển ít hơn khi uốn cong (hãy tưởng tượng uốn một sợi dây 1mm so với thanh 1cm), và như vậy chúng giảm được sự mỏi và hư hại tiềm tàng.
Nhược điểm của dây nhiều sợi? Nó đắt hơn và dẫn dòng điện ít hơn một chút (nó phải có đường kính lớn hơn một chút để đạt được cùng tiết diện do khoảng trống giữa các sợi dây riêng lẻ).
Tớ chỉ dùng loại đặc trong lắp đặt nhà ở thôi, nó cũng được dùng nhiều trong công nghiệp, cơ bản là cho mọi thiết bị cố định – nơi dây được đặt/lắp đặt, và không di chuyển nữa. Sự mỏi mệt ít là mối quan tâm trong trường hợp này. Mọi dây cần được kéo, di chuyển hoặc uốn cong (như dây nối dài) nên luôn là dây nhiều sợi vì nó dễ làm việc hơn và chịu được hư hại tốt hơn.