Trong cuộc sống, ai cũng có những kỉ niệm khó quên gắn liền với gia đình, bạn bè, thầy cô hoặc những trải nghiệm đầu đời đầy ý nghĩa. Đề bài “Kể về một kỉ niệm đáng nhớ” là dạng văn tự sự quen thuộc giúp học sinh bộc lộ cảm xúc, khả năng kể chuyện và rút ra bài học cho bản thân. Dưới đây là dàn ý chi tiết cùng tuyển chọn hơn 30 bài văn mẫu hay, giàu cảm xúc và đạt điểm cao 9+ để các em tham khảo và vận dụng khi làm bài.
1Dàn ý bài văn kể về một kỉ niệm đáng nhớ của em
1.1.Mở bài
Giới thiệu kỉ niệm mà em muốn kể.
Kỉ niệm xảy ra vào thời gian nào, với ai.
Nêu cảm xúc chung khi nhớ lại kỉ niệm đó.
Gợi ý:
Đó có thể là kỉ niệm vui, buồn, xúc động hoặc đáng xấu hổ.
Có thể liên quan đến gia đình, bạn bè, thầy cô hoặc một chuyến đi.
1.2.Thân bài
A: Hoàn cảnh xảy ra câu chuyện
Thời gian, địa điểm diễn ra.
Những người liên quan.
Nguyên nhân dẫn đến sự việc.
B: Diễn biến của kỉ niệm
Sự việc bắt đầu như thế nào.
Những tình huống đáng nhớ.
Hành động, lời nói của nhân vật.
Cảm xúc của em trong từng thời điểm.
C: Kết thúc câu chuyện
Sự việc kết thúc ra sao.
Em học được điều gì.
Kỉ niệm ảnh hưởng đến em như thế nào.
1.3: Kết bài
Khẳng định đây là kỉ niệm khó quên.
Nêu cảm xúc hiện tại khi nhớ lại.
Bài học hoặc ý nghĩa rút ra từ kỉ niệm đó.
2Gợi ý những dạng đề tài kể về một kỉ niệm đáng nhớ thường gặp cho học sinh tham khảo
- Kể về một kỉ niệm với mẹ.
- Kể về một kỉ niệm với bố.
- Kể về một kỉ niệm với thầy cô.
- Kể về một lần mắc lỗi khiến em nhớ mãi.
- Kể về một lần giúp đỡ người khác.
- Kể về một chuyến đi đáng nhớ.
- Kể về một kỉ niệm với bạn thân.
- Kể về một việc tốt em đã làm.
3Tuyển chọn 30+ bài văn mẫu kỉ niệm đáng nhớ của em hay nhất, đạt điểm 9+
Bài văn mẫu 1: Kỉ niệm đáng nhớ với mẹ
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những kỉ niệm riêng không thể nào quên. Với em, kỉ niệm khiến em nhớ mãi là lần em bị ốm nặng vào năm lớp 4. Chính lúc đó em mới cảm nhận được tình yêu thương và sự chăm sóc tận tình của mẹ dành cho mình.
Hôm ấy là một ngày trời mưa rất to. Buổi chiều tan học, em không mang áo mưa nên đành chạy thật nhanh về nhà. Khi về đến nơi, người em ướt sũng và lạnh run. Em nghĩ chỉ cần thay quần áo là sẽ không sao nên vẫn ngồi xem tivi và ăn kem như bình thường.
Đến tối, em bắt đầu thấy người nóng ran và đau đầu dữ dội. Mẹ lấy nhiệt kế đo thì em sốt gần bốn mươi độ. Khuôn mặt mẹ lúc ấy đầy lo lắng. Mẹ vội vàng lấy khăn ấm lau người cho em rồi đưa em đến bệnh viện giữa trời mưa lớn.
Đêm đó em mệt lắm, chỉ nằm thiếp đi trên vai mẹ. Khi tỉnh dậy, em thấy mẹ vẫn ngồi cạnh giường bệnh. Đôi mắt mẹ đỏ hoe vì thức cả đêm chăm em. Thỉnh thoảng mẹ lại nhẹ nhàng sờ trán xem em còn sốt hay không.
Những ngày sau đó, mẹ luôn ở bên cạnh chăm sóc em từng chút một. Mẹ nấu cháo, cho em uống thuốc đúng giờ và động viên em cố gắng ăn uống để mau khỏe. Có hôm em mệt quá không muốn ăn, mẹ lại nhẹ nhàng dỗ dành.
Sau gần một tuần, em đã khỏe lại. Nhìn mẹ gầy đi vì lo cho mình, em thấy rất thương mẹ. Em hiểu rằng trên đời này không ai yêu thương em nhiều như mẹ.
Kỉ niệm ấy giúp em nhận ra mình cần phải biết yêu thương và quan tâm mẹ nhiều hơn. Em tự hứa sẽ chăm ngoan, học giỏi để không phụ lòng mẹ.
Bài văn mẫu 2: Kỉ niệm đáng nhớ với thầy giáo
Trong suốt những năm tháng đi học, em có rất nhiều kỉ niệm đáng nhớ với thầy cô và bạn bè. Nhưng điều khiến em nhớ nhất là lần em mắc lỗi trong giờ học và được thầy giáo nhẹ nhàng khuyên bảo.
Hôm đó là tiết Toán đầu giờ sáng. Vì tối hôm trước em mải xem hoạt hình nên quên làm bài tập về nhà. Khi thầy gọi lên bảng chữa bài, em vô cùng lo lắng.
Em bước lên bảng mà tim đập rất nhanh. Nhìn những con số trên bảng, em hoàn toàn không biết làm thế nào. Cả lớp im lặng khiến em càng sợ hơn.
Thầy nhìn em rồi nhẹ nhàng hỏi:
– Em chưa làm bài đúng không?
Lúc ấy em chỉ biết cúi đầu. Em nghĩ chắc chắn mình sẽ bị thầy mắng trước lớp. Nhưng không, thầy chỉ nhẹ nhàng bảo:
– Ai cũng có lúc mắc lỗi. Quan trọng là phải biết sửa sai và có trách nhiệm với việc học của mình.
Sau đó thầy giảng lại bài cho em hiểu rồi cho em về chỗ.
Tan học, thầy còn gọi em ở lại hỏi han thêm. Thầy kể ngày trước thầy cũng từng ham chơi nên đôi lúc quên bài. Nhưng nếu không cố gắng thì sẽ ngày càng học kém hơn.
Những lời nói chân thành ấy khiến em rất xúc động. Từ hôm đó, em chăm chỉ học bài hơn và không còn lười biếng nữa.
Đến bây giờ em vẫn luôn nhớ ánh mắt hiền từ và sự bao dung của thầy hôm ấy. Kỉ niệm đó giúp em hiểu rằng thầy cô không chỉ dạy chữ mà còn dạy chúng em cách trở thành người tốt.
Bài văn mẫu 3: Kỉ niệm đáng nhớ với bạn thân
Mỗi người đều có một người bạn thân để chia sẻ niềm vui và nỗi buồn. Với em, người bạn thân nhất là Lan. Em và Lan đã có rất nhiều kỉ niệm đẹp với nhau, nhưng đáng nhớ nhất là lần Lan giúp em trong cuộc thi kể chuyện ở trường.
Năm lớp 5, trường em tổ chức cuộc thi kể chuyện theo sách. Cô giáo chọn em đại diện lớp tham gia vì em đọc khá rõ ràng. Ban đầu em rất vui nhưng càng gần ngày thi em càng lo lắng.
Em sợ đứng trước đông người sẽ run và quên bài. Mỗi lần tập kể trước lớp, em đều nói nhỏ và thiếu tự tin.
Thấy vậy, Lan thường xuyên ở lại sau giờ học để tập cùng em. Bạn lắng nghe em kể rồi góp ý từng chỗ nhỏ. Có hôm hai đứa tập đến chiều muộn mới về.
Trước ngày thi, em lo đến mức muốn xin cô không tham gia nữa. Lan liền động viên:
– Cậu làm được mà. Chỉ cần bình tĩnh thôi.
Ngày thi hôm ấy, nhìn xuống hội trường đông người, em run lắm. Nhưng khi thấy Lan ngồi bên dưới mỉm cười cổ vũ, em bỗng thấy tự tin hơn.
Em cố gắng kể thật rõ ràng và cuối cùng đã đạt giải Nhì của trường. Người đầu tiên em muốn cảm ơn chính là Lan.
Kỉ niệm ấy khiến em hiểu rằng tình bạn chân thành thật đáng quý. Một người bạn tốt sẽ luôn ở bên giúp đỡ và động viên ta lúc khó khăn.
Bài văn mẫu 4: Kỉ niệm lần mắc lỗi với bố
Có những kỉ niệm vui khiến ta mỉm cười khi nhớ lại, nhưng cũng có những kỉ niệm khiến ta day dứt mãi. Em vẫn nhớ như in lần mình làm hỏng chiếc đồng hồ quý của bố.
Chiếc đồng hồ ấy là món quà ông nội tặng bố từ lâu nên bố rất trân trọng. Một hôm thấy chiếc đồng hồ đặt trên bàn, em tò mò cầm lên nghịch.
Ban đầu em chỉ định xem thử nhưng vì bất cẩn nên chiếc đồng hồ rơi xuống nền nhà. Tiếng “cạch” vang lên khiến em hoảng hốt. Mặt kính đồng hồ đã bị nứt.
Lúc đó em sợ lắm nên vội cất chiếc đồng hồ lại chỗ cũ rồi giả vờ như không biết chuyện gì.
Buổi tối, khi bố phát hiện đồng hồ bị vỡ, bố hỏi cả nhà nhưng em không dám nhận lỗi. Nhìn vẻ mặt buồn của bố, em thấy rất áy náy.
Đêm hôm ấy em không ngủ được. Cuối cùng em quyết định đến xin lỗi bố.
Em vừa khóc vừa kể hết mọi chuyện. Em nghĩ bố sẽ giận dữ, nhưng bố chỉ nhẹ nhàng xoa đầu em và nói:
– Điều quan trọng không phải chiếc đồng hồ mà là con biết trung thực.
Nghe bố nói, em càng thấy hối hận hơn.
Từ đó em hiểu rằng khi mắc lỗi phải dũng cảm nhận sai. Sự trung thực luôn quan trọng hơn việc che giấu lỗi lầm.
Bài văn mẫu 5: Kỉ niệm trong ngày đầu tiên đi học
Trong cuộc đời học sinh, ngày đầu tiên đi học luôn là một kỉ niệm khó quên. Đối với em cũng vậy. Dù đã nhiều năm trôi qua nhưng em vẫn nhớ rất rõ cảm xúc của ngày đầu bước vào lớp Một.
Sáng hôm ấy, mẹ đánh thức em dậy từ rất sớm. Mẹ mặc cho em bộ đồng phục mới tinh rồi đưa em đến trường.
Ngôi trường hôm đó đông vui vô cùng. Sân trường đầy những bạn nhỏ giống em, ai cũng mặc đồng phục trắng tinh. Nhưng vì lần đầu đến nơi lạ nên em rất sợ.
Khi tiếng trống vang lên, em phải vào lớp. Em bỗng òa khóc vì không muốn rời mẹ. Mẹ phải dỗ dành rất lâu em mới chịu vào.
Cô giáo chủ nhiệm có nụ cười rất hiền. Cô nhẹ nhàng hỏi tên từng bạn rồi kể chuyện cho cả lớp nghe. Nhờ vậy em dần bớt sợ hơn.
Giờ ra chơi, em làm quen với một bạn ngồi cạnh tên Minh. Bạn chủ động rủ em cùng chơi nên em thấy vui hơn rất nhiều.
Buổi học đầu tiên trôi qua thật nhanh. Khi mẹ đến đón, em ríu rít kể đủ chuyện ở lớp.
Kỉ niệm ngày đầu đi học giúp em hiểu rằng trường học là nơi đầy niềm vui và tình yêu thương. Đó là bước khởi đầu đáng nhớ trong cuộc đời học sinh của em.
Bài văn mẫu 6: Kỉ niệm về một chuyến đi đáng nhớ
Mùa hè năm ngoái, em được bố mẹ cho đi biển cùng gia đình. Chuyến đi ấy đã để lại cho em rất nhiều kỉ niệm vui và đáng nhớ.
Từ sáng sớm, cả nhà đã lên xe xuất phát. Trên đường đi, em háo hức nhìn cảnh vật hai bên đường và mong nhanh được thấy biển.
Khi đến nơi, em vô cùng thích thú trước khung cảnh rộng lớn của biển cả. Bầu trời xanh ngắt, từng cơn sóng trắng xóa liên tục xô vào bờ.
Buổi chiều, cả nhà cùng xuống tắm biển. Ban đầu em hơi sợ sóng lớn nhưng được bố nắm tay nên em mạnh dạn hơn.
Sau đó em cùng em trai xây lâu đài cát. Hai anh em cười đùa rất vui vẻ. Mẹ còn chụp cho cả nhà rất nhiều bức ảnh đẹp.
Buổi tối, cả nhà đi dạo ven biển. Những cơn gió mát lạnh khiến em cảm thấy rất dễ chịu.
Điều em thích nhất là được ngồi nghe bố kể chuyện khi cả nhà quây quần bên nhau.
Chuyến đi ấy không chỉ mang lại niềm vui mà còn giúp gia đình em thêm gắn bó. Đó là một kỉ niệm đẹp mà em sẽ luôn nhớ mãi.
Bài văn mẫu 7: Kỉ niệm về lần giúp đỡ người khác
Ai cũng có những việc làm tốt khiến bản thân cảm thấy vui và tự hào. Với em, kỉ niệm đáng nhớ nhất là lần em giúp một cụ già qua đường.
Hôm đó sau giờ tan học, em đang đi bộ về nhà thì thấy một cụ già đứng bên đường rất lâu nhưng chưa sang được.
Con đường lúc ấy khá đông xe nên cụ có vẻ lo lắng. Em liền chạy đến hỏi:
– Cháu giúp cụ qua đường nhé?
Cụ mỉm cười gật đầu.
Em nhẹ nhàng nắm tay cụ rồi quan sát xe cộ trước khi đưa cụ sang bên kia đường. Khi sang đến nơi an toàn, cụ cảm ơn em rất nhiều.
Cụ còn xoa đầu em và nói:
– Cháu ngoan lắm.
Nghe vậy em cảm thấy rất vui. Dù chỉ là một việc nhỏ nhưng em hiểu rằng giúp đỡ người khác sẽ mang lại niềm hạnh phúc cho cả mình và mọi người.
Từ kỉ niệm ấy, em luôn tự nhắc bản thân phải biết quan tâm và giúp đỡ những người xung quanh.
Bài văn mẫu 8: Kỉ niệm với cô giáo chủ nhiệm
Người em yêu quý nhất ở trường là cô giáo chủ nhiệm lớp 5. Cô không chỉ dạy chúng em học mà còn luôn quan tâm, động viên từng học sinh.
Điều khiến em nhớ nhất là lần em tham gia thi văn nghệ của trường.
Em vốn rất nhút nhát nên dù thích hát nhưng không dám đăng ký. Sau khi nghe em hát trong giờ sinh hoạt, cô đã động viên em tham gia đội văn nghệ.
Ban đầu em sợ lắm vì phải đứng trước đông người. Nhưng cô luôn kiên nhẫn hướng dẫn em từng động tác nhỏ.
Có hôm trời mưa to nhưng cô vẫn ở lại trường tập cùng chúng em đến tối.
Nhờ sự động viên của cô, em dần tự tin hơn. Trong buổi biểu diễn hôm ấy, em đã hoàn thành tiết mục rất tốt.
Sau khi kết thúc, cô mỉm cười khen em:
– Em đã tiến bộ rất nhiều.
Lời khen ấy khiến em vui suốt cả ngày.
Đến bây giờ em vẫn luôn biết ơn cô giáo của mình. Cô đã giúp em mạnh dạn và tự tin hơn rất nhiều.
Bài văn mẫu 9: Kỉ niệm về lần đạt điểm kém
Trong những năm đi học, em từng nhiều lần được điểm cao. Nhưng kỉ niệm khiến em nhớ nhất lại là lần em bị điểm kém môn Tiếng Anh.
Hôm ấy cô giáo trả bài kiểm tra giữa kì. Khi nhận bài, em rất bất ngờ vì mình chỉ được năm điểm.
Nhìn bài kiểm tra đầy những dấu đỏ, em buồn lắm. Đây là số điểm thấp nhất từ trước đến nay của em.
Lúc về nhà, em không dám đưa bài cho bố mẹ xem. Nhưng rồi mẹ vẫn nhẹ nhàng hỏi han và động viên em cố gắng hơn.
Mẹ nói:
– Điểm số không quan trọng bằng việc con biết cố gắng.
Nghe mẹ nói, em quyết tâm học chăm chỉ hơn.
Sau đó em dành nhiều thời gian học từ vựng và luyện nghe mỗi ngày. Khi kiểm tra lần sau, em đã được điểm chín.
Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng thất bại không đáng sợ. Điều quan trọng là phải biết cố gắng để tiến bộ hơn.
Bài văn mẫu 10: Kỉ niệm về một lần làm mẹ vui
Trong cuộc sống, điều khiến em hạnh phúc nhất là nhìn thấy bố mẹ vui vẻ. Em vẫn nhớ mãi lần mình đạt giải trong cuộc thi viết chữ đẹp của trường.
Từ nhỏ chữ viết của em không đẹp nên mẹ thường nhắc em luyện viết mỗi ngày. Ban đầu em thấy rất chán vì phải ngồi nắn nót từng nét chữ.
Nhưng mẹ luôn kiên nhẫn ngồi cạnh hướng dẫn em.
Sau nhiều tháng luyện tập, cô giáo chọn em tham gia cuộc thi viết chữ đẹp cấp trường.
Ngày thi hôm ấy, em rất hồi hộp. Em cố gắng viết thật cẩn thận và sạch sẽ.
Một tuần sau, cô giáo thông báo em đạt giải Ba. Em vui đến mức chạy ngay về nhà khoe với mẹ.
Nhìn giấy khen trên tay em, mẹ mỉm cười rất hạnh phúc. Mẹ còn ôm em vào lòng và khen em đã chăm chỉ.
Đó là lần đầu tiên em cảm nhận
Dưới đây là 5 bài văn kể về những kỉ niệm đáng nhớ, được biên soạn với độ dài khoảng 300 chữ mỗi bài, phù hợp với tâm lý và ngôn ngữ của học sinh:
Bài văn mẫu 11: Kỉ niệm về buổi đầu tiên đi học
Ngày đầu tiên đến trường luôn là mảnh ký ức đẹp đẽ nhất trong em. Sáng hôm đó, mẹ gọi em dậy sớm hơn thường lệ. Em diện bộ đồng phục mới tinh, đeo chiếc cặp sách thơm mùi vải mới. Khi đứng trước cổng trường rộng lớn, em bỗng thấy lo sợ và nắm chặt tay mẹ không buông.
Cô giáo chủ nhiệm bước đến, mỉm cười dịu dàng và nắm lấy tay em dẫn vào lớp. Lời vỗ về của cô như làn gió mát làm tan đi nỗi sợ hãi. Trong lớp, em được làm quen với rất nhiều bạn mới. Chúng em cùng nhau hát, cùng nhau tô màu. Tiếng trống trường vang lên giòn giã báo hiệu một hành trình mới bắt đầu. Kỉ niệm ấy nhắc nhở em rằng, mỗi bước đi mới dù có bỡ ngỡ nhưng luôn đầy ắp tình yêu thương.
Bài văn mẫu 12: Kỉ niệm về một lần mắc lỗi
Có một kỉ niệm khiến em nhớ mãi, đó là lần em lỡ tay làm vỡ bình hoa quý của mẹ. Chiều hôm đó, khi đang mải mê đá bóng trong nhà, quả bóng bay chệch hướng làm bình hoa trên bàn rơi xuống vỡ tan. Em hoảng sợ, vội vàng dọn dẹp rồi giấu mảnh vỡ vào góc vườn.
Tối đến, thấy mẹ tìm bình hoa, em im lặng không dám nói gì. Nhưng nhìn vẻ mặt buồn bã của mẹ, lòng em day dứt khôn nguôi. Cuối cùng, em quyết định thú nhận mọi chuyện. Mẹ không mắng mà chỉ nhẹ nhàng bảo: “Sự trung thực mới là điều quý giá nhất, con ạ”. Lời nói ấy đã trở thành bài học lớn lao về lòng tự trọng mà em luôn khắc ghi trong tim.
Bài văn mẫu 13:Kỉ niệm mùa hè ở quê ngoại
Mùa hè năm ngoái ở quê ngoại là khoảng thời gian em chẳng thể nào quên. Rời xa phố thị ồn ào, em được hòa mình vào cánh đồng lúa chín vàng óng ả. Mỗi buổi chiều, em cùng các bạn trong xóm rủ nhau ra đê thả diều. Những cánh diều đủ màu sắc bay cao, chở theo những ước mơ thơ ngây của chúng em.
Thú vị nhất là những lần theo ông ra đầm sen hái hoa. Hương sen thơm ngát tỏa khắp không gian. Tối đến, em nằm trên chiếc chõng tre ngoài sân, nghe bà kể chuyện cổ tích dưới ánh trăng sáng tỏ. Kỉ niệm về sự giản dị, ấm áp nơi làng quê đã bồi đắp trong em tình yêu thiên nhiên và nguồn cội sâu sắc.
Bài văn mẫu 14: Kỉ niệm về một người bạn thân
Em và Lan là đôi bạn thân thiết từ thuở nhỏ, nhưng kỉ niệm đáng nhớ nhất chính là lần Lan giúp em ôn tập khi em bị ốm. Đợt đó, em phải nghỉ học một tuần vì sốt xuất huyết. Em rất lo lắng vì sắp đến kỳ thi học kỳ. Biết vậy, chiều nào đi học về, Lan cũng ghé qua nhà, cẩn thận giảng lại từng bài giảng trên lớp cho em.
Nhờ sự tận tình của bạn, em đã không bị hổng kiến thức và đạt kết quả cao trong kỳ thi. Hình ảnh Lan miệt mài ghi chép bên giường bệnh đã khiến em vô cùng cảm động. Tình bạn chân thành ấy là món quà vô giá mà em luôn trân trọng. Kỉ niệm đó dạy em biết rằng, người bạn tốt là người luôn ở bên cạnh ta lúc khó khăn nhất.
Bài văn mẫu 15: Kỉ niệm về một đêm Trung thu
Đêm hội trăng rằm năm ấy là kỉ niệm rực rỡ sắc màu trong trí nhớ của em. Cả xóm em cùng nhau tổ chức rước đèn. Mỗi đứa trẻ đều cầm trên tay một chiếc lồng đèn lung linh, nào là đèn ông sao, đèn con cá, đèn bướm… Đoàn người vừa đi vừa hát vang những bài ca trung thu rộn rã.
Sau khi rước đèn, chúng em cùng nhau phá cỗ. Mâm cỗ có bánh nướng, bánh dẻo, có chú chó làm bằng bưởi trông rất ngộ nghĩnh. Tiếng trống lân tùng rinh vang dội khắp ngõ nhỏ. Dưới ánh trăng tròn vành vạnh, tiếng cười đùa của trẻ thơ hòa quyện vào nhau tạo nên một không khí ấm cúng lạ thường. Đó là đêm trăng của sự đoàn viên và niềm vui thuần khiết nhất mà em từng có.
Bài văn mẫu 16:Kỉ niệm về chuyến đi cắm trại cùng gia đình
Kỉ niệm đáng nhớ nhất của em là chuyến cắm trại tại Đà Lạt vào mùa hè năm ngoái. Đây là lần đầu tiên em được ngủ trong lều và hòa mình hoàn toàn với thiên nhiên. Khi màn đêm buông xuống, cả nhà cùng nhau nhóm lửa trại. Ngọn lửa bập bùng xua tan cái lạnh của phố núi, mang lại cảm giác ấm cúng lạ thường.
Ba dạy em cách nướng khoai và bắp trên than hồng. Trong khi chờ đợi, cả nhà cùng hát những bài ca yêu thích và ngắm nhìn bầu trời đầy sao lấp lánh. Tiếng côn trùng kêu râm ran như một bản nhạc của rừng xanh. Chuyến đi không chỉ giúp em có thêm những kỹ năng sống thú vị mà còn giúp các thành viên trong gia đình thêm gắn kết và thấu hiểu nhau hơn.
Bài văn mẫu 17: Kỉ niệm về buổi biểu diễn văn nghệ đáng nhớ
Vào dịp kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, lớp em đã cùng nhau tập luyện một tiết mục múa để tặng thầy cô. Ban đầu, em rất tự ti vì mình nhảy chưa tốt và thường xuyên quên động tác. Tuy nhiên, nhờ sự khích lệ của các bạn và sự hướng dẫn tận tình của cô chủ nhiệm, em đã lấy lại được sự tự tin.
Giây phút đứng trên sân khấu dưới ánh đèn rực rỡ, nhìn xuống thấy nụ cười tự hào của cô và sự cổ vũ nhiệt tình của các bạn dưới khán đài, mọi lo lắng trong em đều tan biến. Chúng em đã hoàn thành bài diễn một cách xuất sắc và đạt giải Nhất. Kỉ niệm ấy dạy em rằng, chỉ cần chúng ta nỗ lực và đoàn kết, mọi khó khăn đều có thể vượt qua.
Bài văn mẫu 18: Kỉ niệm về lần đầu tiên tự nấu ăn
Đó là một ngày cuối tuần khi mẹ bận việc đột xuất, em đã quyết định tự tay nấu một bữa cơm cho cả nhà. Dù đã quan sát mẹ nấu nhiều lần, nhưng khi bắt tay vào làm, em mới thấy không hề đơn giản. Em lóng ngóng trong việc nhặt rau, thái thịt và loay hoay mãi mới bật được bếp gas.
Kết quả là món trứng chiên hơi cháy cạnh, còn bát canh rau muống thì hơi mặn. Khi ba mẹ về và thưởng thức “tác phẩm” của em, ba đã cười và khen em rất có cố gắng. Nhìn cả nhà vui vẻ ăn bữa cơm do mình tự nấu, em cảm thấy rất hạnh phúc. Kỉ niệm này giúp em biết yêu thương và trân trọng hơn nỗi vất vả của mẹ mỗi khi chuẩn bị bữa cơm gia đình.
Bài văn mẫu 19: Kỉ niệm về lần đi lạc trong siêu thị
Năm lên sáu tuổi, em đã có một trải nghiệm hú vía là bị lạc trong siêu thị lớn. Vì mải mê nhìn theo những món đồ chơi sặc sỡ, em đã vô tình buông tay mẹ và đi theo một hướng khác. Khi ngẩng lên không thấy mẹ đâu, em đã hoảng hốt và bật khóc nức nở ngay giữa lối đi.
May mắn thay, một cô nhân viên siêu thị đã nhìn thấy và đưa em đến quầy thông báo. Chỉ vài phút sau, mẹ đã hớt hải chạy đến ôm chầm lấy em. Gương mặt mẹ lúc đó vừa lo lắng, vừa giận nhưng cũng đầy nhẹ nhõm. Kỉ niệm ấy là một bài học đắt giá, nhắc nhở em phải luôn cẩn thận và không bao giờ được tự ý rời xa người thân ở những nơi đông người.
Bài văn mẫu 20: Kỉ niệm về món quà sinh nhật đặc biệt
Sinh nhật năm nay, thay vì những món đồ chơi đắt tiền, em đã nhận được một món quà vô cùng ý nghĩa từ ông nội. Đó là một chiếc lồng chim gỗ do chính tay ông đục đẽo và một chú chim sáo nhỏ. Ông bảo: “Chăm sóc một sinh vật nhỏ sẽ giúp cháu biết yêu thương và có trách nhiệm hơn”.
Mỗi sáng, em đều dậy sớm cho chim ăn và thay nước. Chú chim sáo rất nhanh nhẹn, tiếng hót líu lo của nó làm cho ngôi nhà thêm rộn ràng. Nhìn món quà của ông, em cảm nhận được tình cảm ấm áp và những bài học làm người quý báu mà ông muốn truyền dạy. Kỉ niệm này luôn nhắc nhở em về lòng nhân hậu và sự trân trọng đối với mọi sự sống xung quanh.
Bài văn mẫu 21: Kỉ niệm về buổi biểu diễn văn nghệ “Đôi chân run rẩy”
Vào dịp kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 năm ấy, lớp em đã cùng nhau chuẩn bị một tiết mục múa quạt trên nền nhạc dân gian. Đây là kỉ niệm mà mỗi khi nhớ lại, em vẫn cảm thấy sự hồi hộp len lỏi trong từng nhịp tim. Ban đầu, em là một đứa trẻ cực kỳ tự ti và nhút nhát, việc đứng trước đám đông đối với em là một cực hình. Nhưng nhờ sự khích lệ của các bạn và sự tin tưởng của cô chủ nhiệm, em đã được chọn vào đội hình chính.
Những buổi chiều tập luyện miệt mài dưới cái nắng hanh hao của mùa thu thật khó quên. Chúng em lóng ngóng với những chiếc quạt lụa dài, đôi chân bước sai nhịp liên tục. Có lúc em đã muốn bỏ cuộc vì áp lực, nhưng nhìn các bạn mướt mải mồ hôi vẫn cười đùa cổ vũ nhau, em lại có thêm động lực. Đêm diễn cuối cùng cũng đến. Sân khấu được trang hoàng rực rỡ với ánh đèn màu và tiếng vỗ tay rộn rã của khán giả. Đứng trong cánh gà, đôi chân em run rẩy đến mức tưởng như không đứng vững.
Thế nhưng, khi bản nhạc nổi lên, nhìn thấy nụ cười hiền hậu của cô giáo ở hàng ghế đầu, em như quên hết mọi sợ hãi. Chúng em di chuyển nhịp nhàng như những đóa hoa sen nở rộ. Từng nhịp quạt xòe ra, khép lại đều tăm tắp trong sự ngỡ ngàng của mọi người. Tiết mục kết thúc bằng một tràng pháo tay không dứt. Giây phút ấy, em hiểu rằng chiến thắng lớn nhất không phải là giải thưởng, mà là chiến thắng sự nhút nhát của chính bản thân mình.
Bài văn mẫu 22: Lần mắc lỗi và giọt nước mắt của mẹ
Có những lỗi lầm khiến ta lớn lên, và đối với em, đó là lần em nói dối để đi chơi điện tử. Chiều hôm đó, thay vì đi học thêm tiếng Anh như thường lệ, em đã bị đám bạn rủ rê vào tiệm nét. Em đã tự trấn an mình rằng “chỉ chơi một lúc thôi”, nhưng rồi sự lôi cuốn của trò chơi khiến em quên mất thời gian. Khi em giật mình nhìn đồng hồ thì trời đã sập tối.
Em đạp xe về nhà với tâm trạng lo âu cực độ. Vừa bước chân vào cửa, em đã thấy mẹ ngồi đợi bên mâm cơm nguội ngắt. Em định bụng sẽ bịa ra một lý do xe hỏng, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt mẹ đỏ hoe và vẻ mặt phờ phạc vì lo lắng, lời nói dối bỗng nghẹn lại nơi cổ họng. Mẹ không mắng, không đánh, mẹ chỉ khẽ hỏi: “Con có biết mẹ đã lo thế nào không?”. Những giọt nước mắt của mẹ lăn dài trên gò má khắc khổ làm lòng em đau nhói như có ngàn mũi kim đâm vào.
Em quỳ xuống xin lỗi mẹ, nước mắt em cũng tuôn rơi vì hối hận. Đêm đó, em không sao ngủ được. Em nhận ra rằng, sự sung sướng nhất thời trong trò chơi chẳng thể nào bù đắp được niềm tin mà mẹ dành cho em. Kỉ niệm buồn ấy đã trở thành một cột mốc nhắc nhở em về lòng trung thực. Em hứa với lòng mình sẽ không bao giờ để mẹ phải khóc vì sự ham chơi và vô trách nhiệm của mình thêm một lần nào nữa.
Bài văn mẫu 23: Chuyến cứu trợ bão lụt đầy cảm động
Năm ngoái, miền Trung quê em phải chịu một trận lũ lịch sử. Hình ảnh nước dâng cao trắng xóa mênh mông, những mái nhà chỉ còn nhô lên chút đỉnh đã ám ảnh tâm trí em. Đáng nhớ nhất chính là chuyến đi cùng ba và đoàn cứu trợ đến một xã vùng sâu bị cô lập. Chúng em đi trên chiếc thuyền máy nhỏ, mang theo mì tôm, nước sạch và quần áo ấm để tiếp tế cho bà con.
Giữa mênh mông sông nước, em nhìn thấy những gương mặt thất thần, mệt mỏi của những người dân đang tá túc trên mái nhà hoặc những điểm cao. Khi thuyền cập vào một ngôi nhà nhỏ, một bà cụ run cầm cập vì lạnh đã nắm chặt lấy tay em, nghẹn ngào: “Cảm ơn các con, quý hóa quá!”. Ánh mắt của bà lúc đó tràn đầy sự biết ơn khiến em không cầm được nước mắt. Em giúp các chú chuyển từng thùng hàng, dù đôi tay mỏi nhừ và quần áo ướt sũng nhưng lòng em lại thấy ấm áp lạ kỳ.
Chuyến đi ấy đã cho em một cái nhìn khác về cuộc sống. Em nhận ra mình còn quá may mắn và cần phải biết chia sẻ nhiều hơn với những mảnh đời bất hạnh. Kỉ niệm về sự đoàn kết, đùm bọc của đồng bào trong hoạn nạn đã giúp em hiểu thế nào là tình người cao cả. Đó là bài học về sự tử tế mà không trường lớp nào có thể dạy hết được.
Bài văn mẫu 24: Lần đầu về quê và bài học từ “Người bạn khổng lồ”
Trong tâm trí của một đứa trẻ lớn lên ở thành phố như em, “con trâu” chỉ là một hình ảnh xa lạ trong sách giáo khoa. Thế nhưng, kì nghỉ hè năm lớp 3 tại quê ngoại đã tặng cho em một kỉ niệm vô giá với “người bạn khổng lồ” này. Đó là một buổi chiều vàng rực nắng, ông nội dắt em ra đồng và cho phép em thử cưỡi lên lưng trâu.
Lúc đầu, em sợ hãi lùi lại phía sau khi thấy thân hình to lớn và cặp sừng đen bóng, cong vút của chú trâu già. Nhưng ông nội cười hiền lành, bảo: “Nó hiền lắm, con cứ vuốt ve nó đi”. Em rón rén chạm tay vào lớp da nhám xịt, chú trâu khẽ khịt mũi như lời chào thân thiện. Khi được ông nhấc bổng lên lưng trâu, em cảm thấy mình như một “kỵ sĩ” thực thụ đang chinh phục cả cánh đồng bao la. Ngồi trên lưng trâu, em cảm nhận được hơi ấm và nhịp thở đều đặn của nó.
Dưới sự dẫn dắt của ông, em cùng chú trâu thong dong bước đi trên con đường đê nhỏ. Gió đồng nội thổi lồng lộng, mang theo hương lúa chín thơm nồng nàn. Đó là khoảnh khắc em cảm thấy mình gần gũi với thiên nhiên hơn bao giờ hết. Chú trâu không còn là một con vật đáng sợ, mà trở thành người bạn thầm lặng, cần cù của nhà nông. Kỉ niệm ấy đã nuôi dưỡng trong em tình yêu quê hương và sự trân trọng đối với những điều giản dị, mộc mạc nhất của làng quê Việt Nam.
Bài văn mẫu 25: Đêm giao thừa và lời hứa dưới ánh pháo hoa
Giao thừa năm ngoái là một kỉ niệm đặc biệt vì đó là lần đầu tiên em được cùng ba mẹ thức trọn đêm để canh nồi bánh chưng. Trong không gian tĩnh lặng của đêm cuối năm, hơi lạnh tràn về nhưng bên bếp lửa bập bùng, không khí lại vô cùng ấm cúng. Ba kể cho em nghe về những cái Tết xưa thiếu thốn nhưng đầy ắp tiếng cười, mẹ thì tỉ mẩn chuẩn bị mâm cỗ cúng gia tiên.
Mùi lá dong, mùi gạo nếp thơm nồng quyện với mùi khói củi tạo nên một hương vị Tết đặc trưng không lẫn vào đâu được. Khi đồng hồ điểm 12 giờ, cả nhà cùng bước ra sân ngắm pháo hoa rực rỡ trên bầu trời. Những tia sáng muôn màu sắc lung linh tỏa sáng như những hy vọng cho một năm mới tốt lành. Ba đặt tay lên vai em, khẽ dặn: “Năm mới, con hãy cố gắng học tập và trưởng thành hơn nhé!”.
Dưới ánh pháo hoa lung linh, em thầm hứa sẽ quyết tâm đạt kết quả cao trong học tập để không phụ công ơn dưỡng dục của ba mẹ. Khoảnh khắc thiêng liêng giữa sự chuyển giao của năm cũ và năm mới giúp em cảm nhận sâu sắc giá trị của gia đình. Kỉ niệm ấy như một nốt nhạc trầm bổng, nhắc nhở em phải luôn nỗ lực vì những người thân yêu và vì tương lai của chính mình.
Hy vọng với dàn ý chi tiết cùng hơn 20 bài văn mẫu kể về một kỉ niệm đáng nhớ trên đây, các em sẽ có thêm nhiều ý tưởng để hoàn thành bài viết của mình một cách sinh động, giàu cảm xúc và đạt kết quả tốt trong học tập. Đừng quên lựa chọn những kỉ niệm chân thật, gần gũi để bài văn trở nên tự nhiên và hấp dẫn hơn nhé!