Các bản văn trong Tuần Thánh và Lễ Phục sinh khá nhiều và nói về mầu nhiệm này cách ít nhiều rõ ràng. Để đọc và suy niệm dụ ngôn hạt lúa, thật tốt khi nhìn vào bối cảnh của nó: hiểu sự tò mò và quan tâm của dân chúng, kể cả những người không phải Do Thái, đối với điều Chúa Giêsu có thể ban cho như một lời giảng dạy. Nhưng họ đã mong đợi điều gì? Và rồi Chúa Giêsu đưa ra dụ ngôn này về sự cần thiết phải chết đi để sinh nhiều hoa trái… Nói cách khác, đừng bám víu vào chính mạng sống mình! Điều đó không mấy hấp dẫn. Một cớ vấp phạm hay sự bối rối cho nhiều người, ngay cả đối với các môn đệ của Người, những người đã nói với Người qua Phêrô: “Xin đừng để điều ấy xảy ra cho Thầy!” (Mt 16,22). Một cớ vấp phạm nhưng cũng là một câu hỏi, hay thậm chí là một thách đố, vâng, một dịp lớn để hoài nghi đối với chính Chúa Giêsu! Người xao xuyến! Có lẽ bởi ước muốn tránh né điều đang chờ đợi phía trước! Chúng ta có thể nghĩ đến những lời Người đã thốt lên tại vườn Ghếtsêmani: “Xin cất chén này xa con” (Lc 22,42).
Nhưng chúng ta phải đọc đoạn văn cho đến hết: con đường của sự sống là gì? Vì ở cuối không chỉ là một kết thúc và vực thẳm, nhưng là hoa trái và sự sống! Mầu nhiệm Vượt Qua: chết để được sống. Và đừng tách rời hai điều ấy. Trong ngôn ngữ và lối suy nghĩ của chúng ta, chúng ta có thể nghĩ theo những đối cực và đối lập, nhưng liệu chúng ta có thể suy nghĩ – hay còn hơn nữa là sống – mầu nhiệm ấy cùng với nhau không? Trong Tin Mừng theo thánh Gioan, nhiều lần chúng ta gặp một cách diễn đạt nối kết hai thực tại ấy: vinh quang. Thiên Chúa tỏ lộ vinh quang của Ngài nơi Chúa Giêsu, trong việc trao ban sự sống của Người, trong chính sự sống của Người như Đấng Phục sinh!