6. Bồ Chính (Bồ Chánh)
Chức vụ: Già làng, Quan coi việc.

Đứng đầu các đơn vị dân cư cơ sở nhỏ nhất là các công xã nông thôn (kẻ, chiềng, chạ), Bồ Chính không phải là quan chức do triều đình từ trên bổ nhiệm xuống mà được chính các thành viên trong làng bản tín nhiệm cử ra.
“Scope of Work”: Nắm giữ vai trò quản lý sản xuất, nông nghiệp lúa nước, điều hành sinh hoạt làng xã và hòa giải các mâu thuẫn nội bộ của người dân.
Siêu năng lực: Cuốn bách khoa toàn thư sống của cộng đồng, thấu hiểu lòng dân và có uy tín tuyệt đối tại địa phương.
Những gì chúng ta vừa nhìn lại không phải là “lịch sử” theo nghĩa chặt chẽ của khoa học hiện đại. Phần lớn các danh xưng và cấu trúc bộ máy này tồn tại qua hình thức truyền miệng dân gian, các thư tịch cổ với những dòng ghi chép vắn tắt, sau đó mới được các sử gia đời sau ghi chép lại trong các thư tịch cổ như Việt Sử Lược hay Đại Việt Sử Ký Toàn Thư.
Tuy nhiên, chính việc những câu chuyện này vẫn còn được kể lại là một dạng “bằng chứng” cho thấy người Việt đã luôn cố gắng lý giải nguồn gốc của mình và gìn giữ ký ức đó qua thời gian.
Mỗi năm, khi đến ngày Giỗ Tổ, người ta lại hướng về Phú Thọ, về vùng đất Phong Châu xưa, như một cách nhắc lại rằng: dù câu chuyện bắt đầu từ đâu, thì ý niệm về một cộng đồng chung của con cháu của họ Hồng Bàng và các bộ tộc cùng chung sống ở mảnh đất phương nam ấy vẫn luôn ở đó, trong truyền thuyết, trong những câu ca dao truyền miệng qua biết bao thế hệ.
“Dù ai đi ngược về xuôi,Nhớ ngày Giỗ Tổ mùng mười tháng ba.Dù ai buôn bán gần xa,Nhớ ngày Giỗ Tổ tháng ba mùng mười.”